Tháng giêng rộng dài câu Quan Họ

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012


RÁC

Xe ùn ùn chở rác

Từng bãi rác mênh mông

Bầu không khí ô nhiễm

Cũng thành rác thinh không



Bao sách vở lảm nhảm

Biến thành rác bán cân

Bao tư tưởng cổ hủ

Cũng thành rác tinh thần



Vét váy hết tài nguyên

Chế đồ đạc rẻ tiền

Hoang toàng vứt thành rác

Cuộc sống sao vững bền

              20-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCHĐỌC THƠ ĐƯỜNG





1-                      TRẦN TỬ NGANG



Trước không thấy tiền nhân

Sau không thấy hậu thế

Mình ta giữa đất trời

Lòng bồi hồi rơi lệ”



Câu thơ Trần Tử Ngang

Nỗi cô đơn muôn thuở

Câu thơ đã ngàn năm

Vẫn ngàn năm bất hủ



Ai biết Trần Tử Ngang

Cáo quan trở về làng

Bị cuộc đời xô đẩy

Trong ngục chết hàm oan

Mới hiểu vần thơ lạ

Mãi đi cùng thời gian

   2-ĐỖ PHỦ



Ngàn bài thơ trác tuyệt

Không nuôi nổi cuộc đời

Đỗ Phủ ngày gian khó

Vác mai đào củ Mài



Trên chiếc thuyền trôi dạt

Nép đậu bến sông Tương

Đỗ Phủ nằm vĩnh biệt

Thế gian đầy tang thương…



3-LÝ BẠCH

Vua gọi cho làm quan

Chức “Hàn lâm cung phụng”

Chuyên làm thơ ngợi ca

Tiệc tùng vui làm cảnh



Chí lớn muốn tung hoành

Trút vào thơ vào rượu

Từng ngao du đất trời

Về Lư Sơn ở ẩn



Lại mon men chính sự

Bị bắt bị đi đày

Trong tù không có rượu

Lấy gì để Thơ say



4-BẠCH CƯ DỊ



Chàng Giang châu Tư mã

Lệ ngậm ngùi áo xanh

Nghe tiếng đàn kỹ nữ

Dìu dặt bến Tầm Dương



Phận bạc người kỹ nữ

Phận chàng quan đi đày

Hai cuộc đời lận đận

Một lứa bên trời này



Tỳ bà hành văng vẳng

Vọng mãi đến bây giờ

Mong manh hồn kỹ nữ

Trong u uẩn hồn thơ…



13-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCH

























Nhà thơ đang vào thu

                                                                        

                                                                            

      Tôi gặp Nguyễn Phan Hách vào một chiều thu và khi chính anh cũng đang vào thu, một mùa thu đẹp và thăng hoa của sáng tạo nghệ thuật. Anh tặng thôi tập thơ Vô tình, một tập thơ dày dạn với 135 bài thể hiện rất nhiều cung bậc tình cảm và cũng nhiều lối viết khác nhau. Có lẽ qua thơ, anh muốn tạo ra một sức mạnh tổng lực để gây dấu ấn trong bạn đọc và tôi nghĩ là anh đã phần nào thành công. Nguyễn Phan Hách mạnh về thơ tình với cái chất lãng mạn mộng mơ vốn có của anh ở các tập thơ trước như Hoa sữa , một tập thơ tôi nghĩ là được không ít bạn trẻ yêu thích, đặc biệt là các bạn nữ.  Nhưng ở tập thơ này, thơ tình của anh đa cung bậc hơn, tình yêu trong thơ anh thể hiện từ cái mộng mơ ban đầu “Nắng hạ về như tuổi hồng thiếu nữ/ Đường đến trường bát ngát bằng lăng/ Hoa mang sắc tình đầu thơ mộng/ Tình như hoa tím ngát không gian” (Mong manh) đến những mối tình đơn phương tan vỡ “Còn tôi thì chả có gì/ Gối cô đơn với ôm ghì nỗi đau” (Mua gối), từ tình yêu sét đánh “Hai chúng mình thuở ấy/ Em có nhớ không em/ Gặp nhau lần đầu tiên/ Cú va chạm khủng khiếp/ Là vụ nổ Bic Bang/ Hình thành nên vũ trụ” (Bic Bang) đến tình yêu yếu ớt cam chịu “Em không hề yêu anh/ Nhưng chấp nhận số phận/ Chúng mình ở bên nhau/ Bình yên trong uất hận” (Mâu thuẫn). Thơ anh còn đa chiều trong sắc thái, nhiều cung bậc yêu đương, từ cái mạnh mẽ chân thật “Ta yêu nhau như hành tinh lực hút/ Em quyền năng như tạo hóa mênh mông” (Đích) đến cái “giả dối” cũng rất đáng yêu trong tình yêu “Ngày xưa anh hứa với em/ Hái cho em đóa sao đêm sáng ngời/ Bao nhiêu năm đã qua rồi/ Ngôi sao ấy vẫn trên trời xa xăm” (Sao). Tình yêu trong “Vô tình” được thể hiện ở rất nhiều giai đoạn, nó có cái háo hức trào dâng đáng yêu của tuổi trẻ, “Tôi có bao nhiêu yêu thương/ Mà không có địa chỉ để gửi” (Gửi), có cái chán nản khi thất tình “Cô đơn - chiếc bánh vô hình/ Để tôi gặm nhấm chút tình cô đơn” (Cô đơn), có cái chất thế sự suy ngẫm của người từng trải “Anh đã hiểu tình yêu là có thật/ Nhưng dễ dàng tan biến làm sao” (Chia tay), có cái tình yêu khi không dừng ở tình yêu mà đã bước sang trạnh thái tình nghĩa “Ta  đã sống bốn mùa ấm lạnh/ Trong vui buồn chua xót sẻ chia” (Mỗi chiều qua). Đó cũng là cái hay, cái sâu lắng mà tôi nghĩ ở những nhà thơ trẻ khó có thể có được . Âu đó cũng là ưu thế của những nhà thơ đã vào thu như anh. Tôi tìm mãi trong 135 bài thơ chẳng có bài thơ nào là “vô tình” cả, đúng ,thơ anh chẳng hề vô tình, đó là nơi để anh giãi bày tình cảm và tâm sự với vô tận mai sau. Anh trải lòng mình trên những con chữ  để đem phơi trong gió heo may se lạnh của mùa thu. Sự “Vô tình” mà anh đặt tên cho tập thơ ở đây theo tôi nghĩ có lẽ anh đến với thơ như cái duyên gặp gỡ tình cờ, đó là cái sự đời không thể sắp xếp  như kiểu “Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”, đúng vậy cái duyên, cái tình, cái xúc cảm thơ, cũng như sự bột phát của trái tim nào ai có thể sắp đặt được, tất cả đều tự nhiên tồn tại như chính cuộc sống hồn nhiên vốn có của nó, đó cũng chính là bản thể nghệ thuật.

      Tôi thích cái chân thật trong bài  thơ “Tuổi” của Nguyễn Phan Hách: “Đã sang tuổi lục tuần/ Nghe già đến phát khiếp/ .../ Bao khao khát ngày xưa/ Vẫn không hề suy giảm/ Bao cảm xúc non tơ/ Không mảy may chai sạn/ Vẫn háo hức ham chơi/Vui đâu thì chầu đấy/ Mắt thấy người đẹp xinh/ Vẫn như sao lấp láy/ Ngoảnh lại thấy hơi nghèo/ Cũng giật mình hơi chán/ .../ Lại nhăn thở cười vui/ Hết chuyện trời chuyện đất/ Thỉnh thoảng Đời khẽ nhắc/ Thưa  ông ông đã già...”. Đó là những câu thơ tự trào thật hay, một bài học đáng quý. Cái già trong cuộc sống là quy luật của tạo hóa, nhưng người thơ cũng như thơ ca là ngoại lệ của sự sinh tồn thường nhật, nghệ thuật không già vì biết lưu giữ sự tươi mới của ký ức trẻ, không già vì người thơ là kẻ biết luôn sáng tạo, biết tự làm mới, họ luôn thật lòng với mình, biết yêu đời và yêu cuộc sống và vì vậy cuộc sống trả ơn cho nhà thơ bằng ngoại lệ là sự tươi trẻ của tâm hồn, âu đó cũng là thường tình và công bằng. Có lẽ trường hợp Nguyễn Phan Hách cũng vậy. Có thể nói Nguyễn Phan Hách là nhà thơ có chuẩn thẩm mỹ đã được định hình và đặc biệt thăng hoa trong các bài thơ hồi tưởng về quá khứ, như trong bài “Sắm tết tuổi thơ“Mẹ xưa đi chợ ngày giáp tết/ Bán lá thu vàng, bán gió đông/ Mẹ mua chút nắng mùa xuân mới/ Đựng trên gò má thắm tươi hồng”. Những câu thơ xao xuyến, đẹp và xiết bao trìu mến “Mẹ đựng mưa hoa trong nón trắng/ Bao xanh vạt áo đựng gió trời/ Mẹ bán vầng mây hiu hắt cũ/ Mua chút mây vàng náo nức vui”. Hình tượng mẹ được gợi nhớ gắn bó trìu mến da diết  trong hình tượng quê hương. Người mẹ trong thơ anh luôn gắn với kỷ niệm trong sáng của tuổi thơ, trở thành ký ức mãi không phai mờ “Bao năm tháng rồi, không còn mẹ/ Ai người mua sắm Tết tuổi thơ/ Bán nỗi cô đơn buồn hiện tại/ Mua lấy mùa xuân những thuở xưa”. Tôi phục anh với những câu thơ đẹp xiết bao trực cảm “Cúc vàng run rẩy giậu thưa/ Ao quê lướt thướt sợi mưa thu gầy” (Cảnh quê). Nguyễn Phan Hách hay viết về làng quê quan họ của anh và anh đã sớm nổi  tiếng với bài thơ “Làng quan họ quê tôi” được Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc trở nên nổi tiếng. Đó là sự hội ngộ thành công của thơ và nhạc.

      Có thể nói Nguyễn Phan Hách có duyên với thể thơ năm chữ. Bài “Nắng” với lời thơ gợi, trong vắt, lắng hồn vào quá khứ “Mỗi độ tháng ba về/ Nắng hong phơi ký ức/Lạc thời gian ba chiều/Vào tuổi thơ trong vắt/Khoảnh khắc nắng đầu thu/ Nhớ tình đầu thơ dại/Em ở đâu bây giờ/ Trong ta, em trẻ mãi/Nắng rưng rưng tháng Chạp/Đem cô đơn hong phơi/Ta đi cùng với bóng/ Để cho thành một đôi”. Nguyễn Phan Hách là người thơ đa tình, ngoài làm thơ anh còn viết truyện ngắn và tiểu thuyết và văn anh cũng mộng mơ, giàu chất thơ lắm. Đó cũng là ưu thế của các nhà thơ khi viết văn xuôi.

      Có thể nói phần đặc sắc trong tập thơ “Vô tình” là những bài anh viết về nhân tình thế thái, và về thời cuộc hôm nay. Nó đáng quý vì nó là cách nhìn riêng của anh, một cái nhìn dân giã mà cũng đầy chiêm nghiệm của một nhà thơ đang vào thu. “Ai sinh ra đất ra trời/ Ta sinh ra kiếp con người làm chi/Cuộc đời có lý cực kỳ/Nhưng mà phi lý cũng thì tương đương/Sắc không ấy vốn lẽ thường/Khát khao cùng với chán chường ngang nhau”. (Ai sinh...). Nhà thơ như cảm nhận được sự cân bằng của trời đất, đó là quy luật của thiên nhiên vũ trụ. Và trong cuộc đời con người cũng “Sướng vui liền với khổ đau/ Mò tìm chân lý biển sâu dặm dài/Sợ thay cái kiếp làm người/Nhưng rời nhân thế đồng thời sợ hơn”. Những câu thơ giản dị như lời nói chân quê nhưng làm ta giật mình. Anh có bài thơ thế sự theo tôi là khá hay “Nỗi lo”, có lẽ đây cũng là bản chất của cuộc đời hôm nay cũng như mai sau “Ai đi trên đường phố ban mai/ Bóng nỗi lo đổ dài trên nắng/ Em giấu nỗi lo trong nụ cười/ Không giấu được nỗi lo trong ánh mắt/ Nâng ly rượu ồn ào phút chốc/ Dư vị nỗi lo chợt đắng làn môi/ Nào ai biết trước nỗi lo nào/ Sẽ đến với từng số phận/ Trong màu hoa hồng thắm/ Có nỗi lo phai tàn/ Trong sắc tươi lá biếc/ Có nỗi lo thu vàng.../ Nỗi lo là hành trang định mệnh/ Của mỗi kiếp người...”. Những câu thơ gợi bao suy nghĩ về cuộc sống. Những lo âu đều có trong các bài “Mất cắp tượng phật”, “Làm người”, “Di sản”, “Manơcanh không đầu”, “Thiếu”. Bài “Giao thừa thiên nhiên kỷ” phản ánh được sự chuyển mình linh thiêng của thời gian và trời đất “Đêm nay/ Không giờ không phút/ Cha tặng con thế kỷ 21/ Khoảnh khắc diệu kỳ/ giao thừa thiên nhiên kỷ/ 1000 năm mới có hôm nay/ Đời diễm phúc là người chứng kiến/ Đếm trên tay những phút giây này”. Phải chăng đó là cuộc giao ban giữa hai thế hệ: “Cha gánh trên vai thế kỷ 20/ Thế kỷ dữ dằn bão tố/ Những trận lụt hành tinh máu đổ/ Sắt thép ngông cuồng đè nát cỏ xanh”. Đó là cái phần gian khổ nhất mà thế hệ cha anh đã gánh chịu để đem cho thế hệ sau “Xin tặng con thế kỷ mới trong lành/ Thế hệ cha đã giành giật được/ Như cuốn vở thời gian trắng muốt/ Đừng để cháy vèo trong khói lửa bạo tàn”. Theo tôi đó là những câu thơ tâm huyết anh nói hộ cho cả thế hệ mình, một thế hệ mà phần lớn cuộc đời trôi qua trong chiến tranh gian khổ, trong đó có những nhà thơ như anh hôm nay cũng vào thu, cái tuổi mà quả ngọt trí tuệ đang ứng chín với biết bao ngọt lành. Tập thơ có đôi bài ở dạng thể nghiệm, cái sự dở dang được mất của chúng còn đang nằm trong “tập mờ” của tương lai.  Cũng vậy, có những chữ người thích, kẻ bảo chưa được... Nhưng theo tôi không chỉ lớp trẻ đang thể nghiệm cái mới mà cả những nhà thơ đang vào thu cũng đang thể nghiệm cái mới. Điều đó suy đến cùng là đáng quý lắm. Đúng vậy được mất là quy luật của trời, còn những người thơ chỉ biết thể hiện cái sự tồn tại của mình trên cõi đời này bằng cách sáng tạo và không ngừng đổi mới.

      

                                               VÕ GIA TRỊ



Tình đầu

                                                   Tản văn



       Cảm giác “tình đầu” đến với tôi thật kỳ lạ. Đẹp và bâng khuâng như nắng đầu thu. Thực thì rất thực nhưng cũng mơ hồ mong manh. Có gì mong manh hơn sắc thu. Nắng gắt hơn một chút ,còn đâu sắc thu vàng. Lạnh hơn một chút ,còn đâu hương se se heo may... Thu có đấy ,nhưng thở khẽ thôi, không thu sẽ tan nhòa...

       Trường chuyên nghiệp của chúng tôi, phía trước là dòng sông xanh ngắt, đằng sau là triền đồi cỏ biếc mênh mang, thấp thoáng bóng thông cổ thụ. Những chiều thu, những đêm trăng, chúng tôi tha thẩn trên bãi cỏ nô đùa, hay tìm một gốc thông vắng ngồi học bài. P. cô gái của miền đồi cọ bên bờ sông Thao. Và tôi chú bé của làng quê Bắc Ninh nhập trường muộn mấy tháng, nên bị bắt nạt. Tôi thấy P. đẹp lạ lùng (Với “trình độ” của tôi lúc bấy giờ). Mắt sáng rực, má hồng, nét cười tươi. Và tôi vẩn vơ, mơ mộng. Không biết bao lần tôi nấp sau gốc thông nhìn P. dạo chơi trên bãi cỏ. Bàn chân như tuyết đạp dập gẫy đám cỏ non. P. đi khỏi ,tôi đến vuốt ve những ngọn cỏ, cảm nhận hơi hương từ bàn chân P. còn đọng lại.

       P. hình như không để ý đến tôi. Có vẻ cao xa. Nhưng em học không được khá cho lắm. Và một dịp may đến. Ôn thi cuối kỳ, lớp tổ chức “học nhóm”. Tôi cùng nhóm với P. giúp phụ đạo cho P. Chúng tôi thường ngồi dưới gốc thông già, nắng đông sàng qua tán lá lung linh trên trang sách. Nhưng đó chỉ là tình bạn thời cắp sách, nhưng mà tôi cứ muốn: “Một cái  gì bâng khuâng hơn tình bạn”. P. hồn nhiên nghiêm chỉnh học bài. Còn tôi để ý từ hương mái tóc, hơi thở, làn da em...

       Một ngày chủ nhật ,có người bảo tôi: P. nhắn cậu sang chơi. Tôi ngỡ ngàng.  Nhà ký túc nữ, nội quy hạn chế nam qua lại. Tôi bước qua cổng ngách dẫy tường. Nhà vắng hoe, mình P. nằm đọc sách bên cửa sổ.

- Mình bị ốm, nằm nhà buồn quá, cả tổ nữ bọn nó rủ nhau đi bộ xuống thị xã chơi.

Lòng tôi rưng rưng. Hằng ngày quanh P. lúc nào cũng ríu rít bạn bè. Chỉ thấy P. hồn nhiên, chỉ thấy tiếng cười đùa. Nhưng lúc buồn vắng cô đơn nhất, P. nhớ đến ai? Đấy là một dấu hiệu. Như vậy đâu phải là P. không để ý đến tôi.

Tôi đặt tay lên trán P. xem nóng nhiều hay ít. Vì em ốm, nên mới được quyền tự nhiên như thế, thích quá. Còn không thì bao giờ được chạm tay vào vạt áo em.

Chúng tôi ngồi nói chuyện vu vơ, ăn hạt dẻ rang. P. bảo:

-       Cậu làm thơ bích báo hay lắm. Dạy tớ cách làm thơ với.

-       Câu trên sáu chữ, câu dưới tám chữ.

P. nhìn ra ngoài cửa. Nắng đầu đông vàng hoe như hoa cúc:

- Nắng này sao cứ làm tớ se se buồn- P. bảo.

- “Bắt đền cái nắng đầu đông

Cho ta buồn đến se lòng nắng ơi”

Tôi buột mồm đọc.

-       Cậu vừa nghĩ ra đấy à.

-       Ừ!

-       Sao cậu làm nhanh thế?

-       Không biết ,cứ tự nhiên.

- Bắt đền... nhưng sao lại bắt đền. Nắng làm gì mà bắt đền nó. Phải chữa lại là “Sáng hôm nay  nắng đầu đông”... Và tại sao nắng lại làm mình buồn?

-       Cậu vừa nói lúc nãy “Nắng này sao cứ làm tớ se se buồn”.

-       Ừ nhỉ - P. bật cười.

Sau lần ấy, bao giờ nắng đầu đông cũng gợi buồn trong suốt cuộc đời tôi...

Vào những ngày cuối khóa học, một hôm có mấy “thằng” ở trường khác đến chơi. P. và bọn con gái cùng chúng vào rừng thông đi picnic suốt cả ngày.

       Tôi ở nhà ngẩn ngơ như gà lạc mẹ. Hôm sau tôi hỏi:

-       Ai đấy!

-       Bạn mới quen.

-       Quen bao giờ?

-       Bao giờ thì việc gì đến cậu - P. phát cáu.

Tôi vẩn vơ buồn. Tuần ấy có kiểm tra bộ môn. P. làm bài bị điểm hai,  khóc tức tưởi. Tôi hả dạ quá. Dửng dưng, không thương...

Thế rồi mấy ngày sau đó, một buổi tôi ra bến sông giặt áo. Vô tình gặp P. cũng đang giặt. Cô “xin công” giặt cả hộ tôi, vừa xát xà phòng, vừa cười vì cổ áo bẩn. Tôi lại thấy lòng mềm đi. Giận mình đã hả dạ một cách không quân tử. Hôm nay tôi đi giặt áo. Hôm nay là ngày gì. Trời trong xanh, dòng sông lặng như mặt gương. P. vén quần quá gối lội xuống bến sỏi rũ áo. Đôi chân trắng muốt lung linh trong làn nước. Đôi chân kẹp chặt  xuống đống quần áo đầy bọt xà phòng. Chiếc áo của tôi đã được kẹp chặt vào đôi chân kia. Tôi bỗng thấy cảm giác là lạ khi “phát hiện” ra điều lẩn mẩn ấy.

Hôm nay là một ngày khác thường. Và sự kiện lớn đã xảy ra. Chúng tôi đứng trong nước lặng, bỗng nhiên thấy đất bến sông run nẩy dưới chân, chao đảo, đứng không vững. Cả dòng sông như mặt gương bỗng chòng chành như đưa võng. Một lát sau, sóng cuộn lên ào ào xô cả tôi lẫn P. ngã sấp xuống nước.

Trận động đất năm ấy không biết là bao nhiêu độ richte, chỉ biết là khá mạnh.

Tôi đỡ P. đứng dậy. Đầu tóc nước ròng ròng tơi tả. Những chiếc áo trôi ra xa và sắp chìm, tôi vội nhoài người túm lại được.

Hoàn hồn sau trận động đất, những người đi trên đê thốt lên bàn tán ầm ĩ. Còn tôi và P. thì ngồi trên bãi sỏi nhìn dòng sông đang trở lại êm đềm.

Trận động đất thế là từ đấy thành biểu tượng của sự chấn động trong trái tim non nớt của tôi - Sự chấn động của tình yêu đầu. Mãi mãi không bao giờ quên được...

Thi tốt nghiệp xong, chúng tôi ai về quê nấy chờ ngày đi nhận công tác. Những ngày nghỉ ngơi thanh thản. Nhưng đầu óc tôi sao cứ để về cái làng quê bên bờ sông Thao có ngôi nhà mái lá gồi rộng lớn và những hàng cọ chạy vòng quanh đồi. Tôi tưởng như nhìn thấy những bậc đá rêu ướt rượt bến sông Thao, nơi em thường ra sông giặt áo...

Thư gửi cho đồi cọ, mà không bao giờ thấy trả lời. Hừ, con người ta thế đấy. Chả trách quê tôi có bài hát cổ “Chén son để cạnh mạn thuyền. Chén son chưa cạn lời nguyền đã phai”. Nhưng mà tôi và P. đã thề nguyền gì đâu nhỉ? Chưa. Tuyệt đối chưa. Chưa một lời hò hẹn yêu thương. Chỉ có những câu “Tớ ốm nằm nhà một mình buồn quá”, “Tại sao lại bắt đền nắng đầu đông”, “Đưa áo cho tớ giặt hộ”. Hình như chỉ có ba câu ấy là đáng kể nhất. Vâng, chỉ có ba câu. Thế thôi. Ba câu, vậy tại sao tôi lại nhớ nhung giận hờn, đau khổ.

Thời gian trôi, tôi chả ngồi nhớ thương “mối tình đầu” mãi được. Nhưng cam đoan rằng từ ấy đến bây giờ ,tôi chẳng bao giờ có được cảm giác kỳ diệu như cảm giác tình yêu với P. ngày ấy.

Tôi đã viết hơn 10 cuốn sách. Trước trang giấy trắng, hình bóng P. ngày xưa biết bao lần hiện lên trong đầu và ẩn vào những dòng chữ.

Tôi không biết P. bây giờ ở đâu, làm gì, như thế nào. Và chính là tôi cũng không muốn biết. P. của tôi mãi mãi cứ phải là một cô gái trẻ đẹp như trăng rằm. Tôi có thể gáng nặng đời thường trên vai, nhưng P. cứ phải là một thiên thần bay bổng, mãi mãi là cô nữ sinh tóc ngang vai dạo bước trên đồi cỏ xanh mướt tinh khôi. Không chắc  là P. đã từng một lần đọc văn thơ tôi trên sách báo? Và có đọc thì có nhận ra “người yêu” thuở trước.

                  NGUYỄN PHAN HÁCH

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012


ĐỌC THƠ ĐƯỜNG





1-                        TRẦN TỬ NGANG



Trước không thấy tiền nhân

Sau không thấy hậu thế

Mình ta giữa đất trời

Lòng bồi hồi rơi lệ”



Câu thơ Trần Tử Ngang

Nỗi cô đơn muôn thuở

Câu thơ đã ngàn năm

Vẫn ngàn năm bất hủ



Ai biết Trần Tử Ngang

Cáo quan trở về làng

Bị cuộc đời xô đẩy

Trong ngục chết hàm oan

Mới hiểu vần thơ lạ

Mãi đi cùng thời gian

   2-ĐỖ PHỦ



Ngàn bài thơ trác tuyệt

Không nuôi nổi cuộc đời

Đỗ Phủ ngày gian khó

Vác mai đào củ Mài



Trên chiếc thuyền trôi dạt

Nép đậu bến sông Tương

Đỗ Phủ nằm vĩnh biệt

Thế gian đầy tang thương…



3-LÝ BẠCH

Vua gọi cho làm quan

Chức “Hàn lâm cung phụng”

Chuyên làm thơ ngợi ca

Tiệc tùng vui làm cảnh



Chí lớn muốn tung hoành

Trút vào thơ vào rượu

Từng ngao du đất trời

Về Lư Sơn ở ẩn



Lại mon men chính sự

Bị bắt bị đi đày

Trong tù không có rượu

Lấy gì để Thơ say



4-BẠCH CƯ DỊ



Chàng Giang châu Tư mã

Lệ ngậm ngùi áo xanh

Nghe tiếng đàn kỹ nữ

Dìu dặt bến Tầm Dương



Phận bạc người kỹ nữ

Phận chàng quan đi đày

Hai cuộc đời lận đận

Một lứa bên trời này



Tỳ bà hành văng vẳng

Vọng mãi đến bây giờ

Mong manh hồn kỹ nữ

Trong u uẩn hồn thơ…



13-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCH




















Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012


HẠT BỤI



Những hạt bụi Tinh vân vũ trụ

Vật vờ bay trên khắp bầu trời

Chỉ hạt bụi nào có sứ mệnh

Mới được xuống trần gian làm người



*

Như thế nghĩa là tôi được chọn

Tôi thành tôi ,vinh dự biết chừng nào

Nhưng xuống trần gian vinh quang thế

Chả lẽ tôi vẫn chỉ là hạt bụi hay sao

        10-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCH



HẠT BỤI



Những hạt bụi Tinh vân vũ trụ

Vật vờ bay trên khắp bầu trời

Chỉ hạt bụi nào có sứ mệnh

Mới được xuống trần gian làm người



*

Như thế nghĩa là tôi được chọn

Tôi thành tôi ,vinh dự biết chừng nào

Nhưng xuống trần gian vinh quang thế

Chả lẽ tôi vẫn chỉ là hạt bụi hay sao

        10-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCH


Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012


SÚNG

Cây súng  đầu tiên của loài người

Nòng bằng ống tre khoan thông mấu đốt

Cây súng thứ hai, nòng khoan rãnh xoắn

Viên đạn xoay tròn đúng hướng bay xa

Cây súng thứ ba, liên thanh tự động

Dàn kỵ binh gục ngã tơi bời

Hết thời lính xếp hàng ô vuông vào trận

Súng máy Mác xim quét sạch cả đoàn người

*

Khẩu Đại bác đầu tiên là Thần công bắn đá

Mỗi khẩu súng là một ông Thần

Thắp hương khấn vái khi mồi lửa

Thần gầm lên ,đá bắn quanh chân

*

Những Thần công đâu ngờ đột biến

Súng Ca nông đánh lửa la de

Viên đạn bay xa , khoan hầm bê tông phát nổ

Biết nấp vào nơi nào tránh nó

«   Trí tuệ khốn cùng’’ của chiến tranh

Những pháo đài bỗng thành mỏng mảnh

Đại bác tầm xa san phẳng tan tành

*

Đại bác ư? Chưa là gì ghê gớm

Cuộc chiến tranh tên lửa ra đời

Con kiến biết ẩn đâu cho kín

Tên lửa vượt mười ngàn cây số đến nơi

*

Những quả tên lửa đầu tiên ngây ngô thô thiển

Gắn la bàn điều khiển hướng đi

Vẫn chệch hướng , chẳng mất khi tới đích

Nổ bâng quơ nào có ích gì

*

Thế mà rồi thành tên lửa Hành trình

Biến mọi không gian thành vô nghĩa

Mặt đất rộng mênh mông là thế

Mà con người không chốn nương thân

*

Từ khẩu Súng Tre đến tên lửa Hành Trình

Trí tuệ khốn cùng của những cuộc chiến tranh

               8-5-2012

NGUYỄN PHAN HÁCH










Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012




THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ NGUYỄN PHAN HÁCH

-       Sinh: 13 - 01 - 1944

-       Quê: Xã Mão Điền - Thuận Thành - Bắc Ninh

-       Thường trú: 95/173/68/147 Đường Hoàng Hoa Thám

(Đại Yên - Ngọc Hà - Ba Đình -Hà Nội).

- Tel: 0913.235.855   - NR: (04) 38433000

-email://nguyenphanhachhnv@yahoo.com

-blog :http://phanhach.blogspot.com

-blog :http://blog.yahoo.com/nhathophanhach

CÔNG TÁC ĐÃ TRẢI QUA

-       Dạy học tại Bắc Giang.

-       Cán bộ sáng tác, nghiên cứu Ty Văn hóa Hà Bắc (cũ).

-       Biên tập Thơ tuần báo Văn nghệ (1973 - 1978).

-       Cán bộ Nhà xuất bản Hội Nhà văn (Biên tập văn xuôi, Phó giám đốc, Tổng Biên tập, Giám đốc) 1979 - 2008.

-       Hiện đang là Tổng Biên tập Nhà xuất bản Dân Trí.

-        

CÁC TÁC PHẨM ĐÃ IN

*Thơ:

1. Người quen của em - Ty Văn hóa Hà Bắc 1981

2. Hoa sữa - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2000

3. Vô tình - Nhà xuất bản Hội Nhà văn  2007

4. Những ngôi sao tuổi thơ - Nhà xuất bản Dân Trí 2011.

*Truyện ngắn, truyện vừa

1.          Vườn hoa cổng ô - Nhà xuất bản Văn học 1974.

2.          Tổ chim sẻ - Nhà xuất bản Tác Phẩm Mới 1978.

3.          Sau những cách xa - Nhà xuất bản Hà Nội  1984.

4.          Cây vĩ cầm cảm lạnh - Nhà xuất bản Kim Đồng 2000.

5.          Khốp ngựa ô - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 1987.

6.          Qùa tặng của thiên nhiên  - Nhà xuất bản Lao Động 1985.

7.          Tình đùa  - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 1996.

8.          Phong thánh - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2006.

9.          Những đoạn văn hay dành cho học sinh tiểu học - Nhà xuất bản Giáo dục 2008.

10.  Đại Bàng Kim Điêu - Nhà xuất bản Dân Trí 2012.

*Tiểu thuyết

11.  Tan mây - Nhà xuất bản Tác Phẩm Mới 1983.

12.  Mê cung  - Nhà xuất bản Hội Nhà văn (in lần thứ 2) 1990.

13.  Người đàn bà buồn - Nhà xuất bản Hội Nhà văn (in lần thứ 2) 1994.

14.  Cuồng phong - Nhà xuất bản Hội Nhà văn (in lần đầu) 2008.





GIẢI THƯỞNG

-       Giải thưởng Thơ tuần báo Văn nghệ năm 1969 bài “Người quen của em”, năm 1974 bài “Nhìn sao”.

-       Giải thưởng truyện ngắn mini Tạp chí Thế giới mới (truyện “Người đàn bà khoanh tay mỉm cười”) và Tạp chí Tài hoa trẻ (truyện “Quán lá thu”).

-       Là người biết sáng tác từ rất sớm (học lớp 5 đã có truyện đăng ở Báo Văn nghệ).

-       Được hưởng “gien văn thơ” từ ông nội  là một  thày đồ nổi tiếng trong vùng.

-       Thích làm thơ.  Năm 1969 có bài thơ “Làng quan họ”. Sau được Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc, thành bài hát quen thuộc. 1984 có bài thơ “hoa sữa” nói về tình đầu của tuổi thiếu nữ, được lứa tuổi “vào đời” ưa thích.

-       Tâm huyết với thể loại tiểu thuyết. Đề tài chủ yếu về hiện thực cuộc sống nửa sau thế kỷ 20.

-       Đã viết in trên dưới 100 truyện ngắn, truyện vừa (Trong số này có một số truyện đáng lưu ý: Con tôi đi học, Sân tranh, Tản mạn chuyện làng Phong thánh, Cơn hồng thủy, Cô gái đầm sen, Đất đai, Ông Gàn, Người hát ca trù, Ông Đồ...

Hà Nội 25/6/2008





*Ghi chú

-       Miền quê: Gần thành cổ Luy Lâu, có tranh Đông Hồ, chùa Bút Tháp, Chùa Dâu...

-       Bước đường công tác đã ở các miền đất trung du Lục Nam, Tân Yên - Yên Thế.

-       Từ 1973 sống ở Hà Nội.

Hình ảnh miền quê văn hóa (Đông Hồ, Quan họ...) xuất hiện nhiều trong sáng tác.