Tháng giêng rộng dài câu Quan Họ

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

THỜI TRANG
Có những loại văn chương
Như thời trang quần áo
Váy ngắn hay váy dài
Che cái gì mờ ảo

Thời trang được ưa chuộng
Ai cũng mặc cũng khen
Ai không mặc kiểu ấy
Trở thành loại bét dem

Thời trang là sáng tạo
Nhiều kiểu áo rất hay
Nhưng hãy nhớ điều này
Quần áo che cơ thể





Loại văn quần áo nào
Không để che cơ thể...
Từng có những thời trang
Như thế và như thế...
   13-6-2013
NGUYỄN PHAN HÁCH




Anhxtanh

Tạp văn của Nguyễn Phan Hách

          Anhxtanh ngồi bên cửa sổ. Bầu trời mùa hè xanh lơ. Bóng núi Anpơ xanh biếc sau dáng hình mái nhà lô nhô của thành phố Bern cổ kính. Tóc chải rối, áo quần xộc xệch, chàng trai Anhxtanh 26 tuổi, nhân viên quèn của “Văn phòng cấp bằng sang chế” tay cầm tập bản thảo hai mươi trang nhan đề “Lý thuyết về thời gian”, va viết xong.
          Cô đánh máy bước vào. Anhxtanh tươi cười chào đón. Cô vẫn dành thời gian dỗi đánh máy hộ anh bản thảo. Liếc tên “Lý thuyết về thời gian” ,cô mỉm cười chế nhạo:
-         Thời gian là những mùa của tình yêu… Vắn tắt thế thôi. Làm gì phải viết dài dòng.
Năm ấy là mùa hè 1905, năm mà sau này nhân loại gọi là “Năm kỳ diệu của Anhxtanh”, bởi công trình lý thuyết về thời gian, và tiếp đó là các công trình mà cô thư ký tiếp tục đánh máy hộ ông, Thuyết Tương đối, Phương trình E = mc2 v.v… đã tạo ra một cuộc cánh mạng trong vật lý hiện đại, góp phần quan trọng làm thay đổi bộ mặt thế giới hôm nay...
 Sự nghiệp khoa học liên tục của Anhxtanh, khai sinh ra Lý thuyết Lượng tử, một trụ cột của ngành Vật lý học, hay đề ra lý thuyết mới miêu tả mô hình cấu trúc vũ trụ v.v… cùng nhiều lý thuyết kỳ diệu khác đã khiến nhân loại phải tôn vinh ông là cha đẻ của vật lý hiện đại, là “người của thế kỷ”, danh từ Anhxtanh biến thành tính từ thiên tài
*  *  *
*  *
*
          Anhxtanh lướt nhẹ cần mã vĩ. Ông vốn là cây đàn cừ khôi. Cây vĩ cầm xao xuyến bâng khuâng giai điệu Môda. Tâm hồn ông bay bổng theo tiếng đàn du dương tan hòa vào không gian. Những thuyết Thời gian, Tương đối, Lượng tử… cũng đang biến thành tiếng đàn say đắm.
          Anhxtanh đang là nhà thơ. Những lý thuyết vật lý kỳ bí, do bộ óc ông nghĩ ra, nó có gì giống như các bài thơ tuyệt tác được trí tưởng tượng cao siêu sáng tác…
          Anhxtanh mỉm cười…
… Mùa hè năm 1896, cậu bé Anhxtanh 16 tuổi không trúng tuyển vào trường Bách khoa liên bang Thụy Sĩ. Thiên tài cũng có lúc gian nan như thế . Tốt nghiệp Đại học, hai năm liền xin việc, không được chân giảng dạy. Nhờ quen biết riêng mới được vào làm nhân viên văn phòng “Cấp bằng sáng chế”. Sau này, khi đã nổi tiếng lừng lẫy thế giới rồi, ông vẫn còn bị tịch thu nhà và thuyền ở quê hương nước Đức. Các công trình của ông nằm trong mục tiêu hủy diệt của Quốc xã. Ông phải đi tìm nơi cư trú mới... .
          Anhxtanh không chui trong tháp ngà khoa học, mà tắm mình trong dòng chảy cuộc đời. Đại chiến thế giới thứ Hai vừa kết thúc, ông kêu gọi cần phải từ bỏ ngay vũ khí nguyên tử. Ông viết: “Tôi không biết chiến tranh thế giới thứ Ba người ta dùng vũ khí gì, nhưng tôi có thể nói với bạn, sang chiến tranh thế giới thứ Tư, vũ khí đó là Đá!”. Câu đó có nghĩa là vũ khí hạt nhân sẽ hủy diệt tất cả. Trước lúc mất một năm, nhà khoa học vĩ đại góp phần làm thế giới phát triển, đã ra tuyên ngôn thúc đẩy mở Hội nghị Khoa học và hòa bình thế giới.
          Ông cũng từ chối lời mời về làm Tổng thống danh dự Israen năm 1952. Ông biết sứ mệnh của mình, không ham danh vọng phù du.
          Anhxtanh mất ngày 17-4-1955, thọ 76 tuổi. Trước khi ra đi, ông nói: “Tôi đã hoàn thành công việc của mình, đã đến lúc phải ra đi, tôi sẽ làm nó thật thanh thản…”.
          Một nhà khoa học lớn cùng thời đã viết về ông: “Luôn luôn ở trong ông là sự thuần khiết tuyệt vời, lúc như đứa trẻ, lúc uyên bác tận cùng…”.

                                                                   Đại Yên 8/6/2013



HOA ANH ĐÀO LẠI NỞ

Tạp văn  của Nguyễn Phan Hách







Bà lão Dan sống một mình trong rừng với túp lều bằng cành lá rễ cây đan xen tầng tầng lớp lớp như cái tổ chim. Mái  và tường  mùa thu xây bằng lá vàng, mùa xuân xây bằng hoa hồng gai và cánh bướm ken dầy. Những con chim rừng   về đây,  đậu đầy bậc thềm, và bay nhởn nhơ, tiếng hót đan quện .
          Bà lão đã quá già, da nhăn nheo như tấm lưới. Thỉnh thoảng bà vẫn xuống thị trấn gần đấy mua bán vài thứ, nhưng chủ yếu là sống ở đây. Hoa quả rừng chả thiếu gì. Củ rừng dưới đất, chỉ việc đào lên. Mật ong chẩy dòng dòng trên cây, cá dưới suối bơi lội…
          Bà sống mùa nào thức nấy, cùng với một con chó rừng tự nguyện về đây canh giữ lũ cáo cầy sục sạo.
          Xưa kia, bà lão là một cô gái xinh đẹp dưới thị trấn. Những người đàn ông đã lừa dối bà, xô đẩy bà trên đường đời, nên bà thấy cuộc đời thật đáng chán, về già  quyết định xa lánh tất cả, một mình về đây, sống với chim muông cỏ cây hoa lá...
            Mỗi sáng bà lão Dan thường chơi với chim chóc ngoài thềm một lúc rồi ra sân. Ở đấy có một cây Anh Đào đã già, gốc to lớn xù xì, lá còi cọc úa vàng, nhiều năm nay chẳng bao giờ ra hoa được nữa. Nó cũng giống như bà…
          Tháng ba năm ấy nắng trong vắt chan chứa khác thường, bà lão Dan đang ngồi dưới gốc  Anh Đào, có một cánh hoa rơi xuống vạt áo ,hồng tươi, thơm nức, mong manh. Bà kinh ngạc nhìn lên thì thấy những cành già xù xì rêu mốc mọi hôm ,giờ thành tươi xanh lấm tấm trổ  hoa. Thời gian đã quay ngược và cây Anh Đào đã non tơ trở lại ư? Bà lão đi quanh gốc cây, giật mình hơn khi thấy bóng hình mình dưới vũng nước, những sợi tơ đan da mặt biến đi đâu mất cả. Hiện hình dưới kia là một gương mặt mịn màng với làn tóc đen, và đôi mắt không còn mờ đục...
          Đúng là thời gian đã bắt đầu quay ngược từ bao giờ mà bà không biết. Bà lão vứt cái gậy, vì không cần dùng đến nữa. ..Cho đến một ngày kia, thời gian quay ngược đã đủ vòng của nó, bà lão ra suối tắm, cởi bỏ bộ  áo quần  nhàu nhĩ, hiện lên một thân hình như tượng đá trắng, cánh tay đôi vú bờ vai cặp đùi nuột nà vằng vặc trăng rằm…
          Cô gái Dan bơi ngược chiều suối chẩy. Sóng ào ào  trắng xóa, nhưng không cuốn trôi được sức trẻ . Cô vẫn lao lên, tay bíu vào các ngọn nước, vượt được cả thác. Thác lũ thời gian chả cuốn được cô…
          Cây Anh Đào trước cửa lều bà lão Dan bây giờ đã nở bung một rừng hoa, che rợp khoảng trời…


Đại Yên 10/6/2013
NHẦM   LẪN




Anđôn Hítle
Tên hạ sĩ quèn
Trong Đại chiến thứ nhất
Gã thợ vẽ bất tài
Trượt thi trường Mỹ thuật
Con trai người thu thuế ,sống lang thang
Thế mà làm thế giới kinh hoàng
Làm thế giới chết hụt
Tên quỷ đội lốt người khủng khiếp
Thằng điên khùng thế kỷ 20
Nhưng cuộc đời
Cũng giật mình khó hiểu
Cuộc đời có lúc đã lẫn nhầm ghê gớm
Bầu  bán trao quyền cho quỷ đội lốt người...
Thằng điên thế kỷ 20
Nếu đỗ trường Mỹ thuật
Thành họa sĩ tài năng
Lịch sử loài người có lẽ sẽ khác chăng?
           11-6-2013
NGUYỄN PHAN HÁCH



MŨI TÊN



Người nguyên thủy một hôm
Đẽo ghè hòn đá nhọn ...
 Hòn đá  hình mũi tên
Chàng “kỹ sư”   đầu tiên
Đã tạo ra biểu tượng
*
Ngày hôm nay  máy tính
Con trỏ  hình mũi tên...
Mũi tên  đến mũi tên
Là chặng đường dài dặc
Từ đầu máy hơi nước
Đến ô tô trên đường




Từ bừng sáng điện năng
Đến máy bay  cất cánh
Từ  hạt nhân nguyên tử
Đến hành trình  mặt trăng...
Những chặng đường gian nan
Con người đã vững bước
Theo mũi tên,mũi tên
Chỉ hướng cùng đi lên...
11-6-2013
NGUYỄN PHAN HÁCH



Nam tước Von Braun

Tạp văn của Nguyễn Phan Hách
      
       Vườn nhà tiến sĩ Von Braun mới nở mấy bông Hồng Nhung. Nắng mai soi  long lanh giọt sương trên cánh, mùi hương từ nhị vàng thoảng bay. Von Braun ngồi bên tách trà bốc khói trầm ngâm ngắm hoa. Ừ, lạ thật, mấy hôm trước, còn không có gì cả, thế mà từ Không đã đến . Những bông hoa đã hiện diện trên đời, đẹp đến lóa mắt. Cây Hồng lấy màu đỏ từ đâu nhỉ, và nhị vàng lấy hương thơm từ đâu?
       Von Braun để ý dưới luống đất, những con kiến nối nhau đi mải miết. Đi. Đi... kiên trì bò. Những đôi chân bé tí mà không bao giờ biết mỏi, đi mãi ngày này tháng khác. Những đôi chân kiến là biểu tượng của kiếp người trên mặt đất mênh mông này, để đi đến một cái đích gì đó.
       Gió thổi nhẹ, những bông Hồng vườn nhà Nam tước rung rinh. Một con bướm vàng nhởn nhơ bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con bướm thật sướng hơn kiến nhiều. Chúng có cánh bay, dập dờn nhẹ nhàng, vỗ một cái bằng trăm ngàn nhịp bò của kiến. Bao giờ cánh bướm là biểu tượng của con người trong không gian. Con người không bò như kiến mà biết bay. Vũ trụ không gian mênh mông như thế này, mà con người cứ cam phận chen chúc bò trên mặt đất chật hẹp. Sao không tung cánh lên vũ trụ. Vũ trụ rộng lớn, vô tận cho con người. ..
       Tiến sĩ Von Braun nhón tay ngắt một cành Hồng. Ối, chiếc gai đâm nhói chảy máu. Cành Hồng đầy gai nhọn. Máu ứa ra đỏ chói như màu bông Hồng. Tiến sĩ khẽ mỉm cười: Để có  bông Hồng - một thành quả cầm trên tay cũng không đơn giản. Đời là vậy...
       Đêm xuống, trăng lên, sương bảng lảng nhuốm vào bông Hồng làm bốc hương ngào ngạt. Von Braun nhìn trăng. Trăng tròn vành vạnh sáng rỡ, và sao có gì thân thuộc như giơ tay với được, bởi mới tuần qua, tên lửa vũ trụ Saturn V kỳ diệu đã đưa con người vượt ngàn vạn dặm , đặt chân lên được mặt trăng, đánh dấu son thành công kỷ nguyên chinh phục vũ trụ của loài người.
       Và bây giờ, ngồi đây, bên  những bông hồng đẫm sương, là một con người – con người nhỏ bé của loài người, chính là Tiến sĩ Nam tước Von Braun, kiến trúc sư trưởng làm nên tên lửa vũ trụ siêu hạng Saturn V, người được mọi người yêu mến gọi là cha đẻ của chương trình du hành vũ trụ Hoa Kỳ.
       Von Braun ngắm trăng tròn phản chiếu trong giọt sương. Một gợn gió nhẹ, giọt sương rơi, mặt trăng cũng vỡ tan. Mọi sự trên đời thường mong manh dễ vỡ như thế. Cuộc đời của Von Braun - Nhà khoa học dù nắm trong tay kỹ thuật thời thượng nhất, cũng đã bao lần mong manh, suýt vỡ. Bao lần tai nạn trong thí nghiệm. Rồi kẻ cầm đầu guồng máy chiến tranh ở Đức Đại chiến II, từng bắt giam ông, và giao hẹn nếu lần này cuộc thí nghiệm tên lửa không thành công, ông sẽ bị xử tử.
       Nếu lần ấy ông chết, ai giám chắc việc lên mặt trăng hôm nay sẽ như thế nào?...
     ... Mấy mươi năm xưa, trên một ngõ nhỏ phố Béc lanh, mọi người nhốn nháo chạy dạt. Một chiếc xe đồ chơi trẻ con nhồi đầy thuốc pháo đang xì khói lao vô định trên đường. Cảnh sát xô lại túm được thủ phạm gây ra trò nghịch ngợm: Cậu bé Von Braun. Cậu đang khoái trí vì trò chơi của mình: thuốc pháo cháy, tạo ra phản lực đẩy xe lao đi.
       Von Braun bị bố xử lý bằng cách gửi đến một trường  nội trú , trên một hòn đảo hẻo lánh. Nhà khoa học vĩ đại trong tương lai học hành thế nào mà bị phê: Không chăm học, hoàn toàn dốt về Toán.
       Bố mẹ còn hy vọng gì đứa con với lời phê như thế. Tuy nhiên, bà mẹ yêu con,  tặng con chiếc kính viễn vọng đắt tiền để con nhìn lên các vì sao. Bà mẹ lãng mạn, mộng mơ. Sự mộng mơ trong tình yêu lại có gì gần với mộng mơ liên quan đến các vì sao.
       Von Braun thích thú cuồng nhiệt khi được ngắm các hành tinh, trong lòng bừng lên khát vọng du hành đến các vì sao.
       ...Bao nhiêu năm trước, tại nước Nga có một thầy giáo làng dạy toán, tai bị điếc, nhưng đã viết cuốn “Khám phá không gian bằng thiết bị phản lực”, và ông thành nhà bác học tiên tri, đặt nền móng ý lý thuyết cho bao nhà khoa học không gian trong đó có Von Braun sau này...
       Bộ máy chiến tranh khổng lồ của cuộc đời đã tóm được cậu bé Von Braun, không để cho cậu “lêu lổng” đốt thuốc pháo phản lực trên đường phố, hay thí nghiệm những tên lửa bay nghiệp dư tự túc tại bãi cỏ thành phố.
       Tạo hóa thật trớ trêu oan nghiệt. Von Braun chỉ muốn chế tạo Tên lửa du hành khám phá không gian, nhưng cuộc đời lại chỉ cho anh  điều kiện vật chất để chế tạo những quả Tên lửa phục vụ chiến tranh. V1, V2 củaVon Braun đã ra đời, không tim, không óc, lao đi trong cuộc đại chiến khủng khiếp nhất  lịch sử nhân loại- Đại chiến II, và điều khủng khiếp tiếp theo, là từ đây, nó khơi mào, mở đầu, làm xuất hiện một loại vũ khí mới, tối thượng, hữu hiệu và thành một át chủ bài trong các chiến lược chiến tranh – cuộc Chiến tranh Tên lửa...
       Con người ngày nay đã chế tạo được những Tên lửa thần thoại, vượt núi, vượt sông,vượt cả đại dương, xuyên cả lục địa, để bắn vào nhau. Mặt đất rộng mênh mông, nhưng bây giờ, con kiến cũng không chạy thoát các tên lửa Tìm Diệt, tên lửa Hành trình được dẫn đường lade, định vị GPS toàn cầu.
       Xưa kia con người đánh nhau bằng đất đá ném. Sau đó biết dùng cung tên. Mũi tên chỉ  đi vài chục mét, giết người ở xa vài chục mét. Rồi con người biết khoan thông mấu đốt ống tre, nhồi diêm sinh làm chất đốt ,bắn viên bi đá đi xa. Đó là khẩu súng đầu tiên của loài người.Sau đó đến Súng Thần công bắn đá, mỗi khẩu là một “ông thần”. Khi mồi lửa phải thắp hương khấn vái cho “thần” bay đi. Rồi con người biết làm súng nòng dài rãnh xoắn cho đạn đồng ra nòng thẳng tắp, chính xác. Đến súng máy, đại liên ,chỉ ngồi một chỗ quét đạn như mưa, làm phá sản căn bản chiến thuật kỵ binh dàn trận hươ gươm xông lên. Đại bác ca nông tầm xa làm đổ xập các pháo đài thành trì kiên cố nhất, và làm từ ngữ “thành trì” chỉ còn nghĩa bóng.
       Đến bây giờ Tên lửa lại là một bước phát triển mới tột đỉnh. Không cái gì, dù ở xa đến đâu, chạy trốn được nó. Chỉ có tên lửa chặn tên lửa trên không mới hóa giải được nhau.
       Các Tên lửa cứ thi nhau “lên đời”, ngày một tân tiến hơn. Cuộc chạy đua không cùng. Và thân phận con người không còn một thứ gì có thể bảo vệ cơ thể, trong khi xưa kia chỉ cần một tấm Mộc là che được gươm giáo. Các nhà khoa học Tên lửa ngày càng “thiên tài” hơn, con người ngày càng không nơi ẩn nấp trước bạo lực...
       Nam tước Von Braun giỏi lắm, khi là người thầy tiên phong chế tạo thành công Tên lửa Hành trình, nhưng hỏi ông có đau lòng?
       Người cổ xưa dùng nguyên tắc phản lực để chế tạo pháo bắn lên trời vui chơi, có ngờ đâu diễn biến ra nông nỗi này...
       Von Braun chỉ thực sự vĩ đại khi ông được là chuyên gia chuyên tâm chế tạo tên lửa khổng lồ, siêu hạng Saturn V đưa được con người lên mặt trăng. Lịch sử loài người ghi nhận điều này...
       ...Tiến sĩ Nam tước Von Braun con người siêu việt, tưởng có thể vượt lên mọi thứ, ai ngờ cũng không thoát khỏi vòng oan nghiệt của tạo hóa. 65 tuổi, còn rất trẻ, nhưng chỉ vài tế bào ung thư bé xíu, đã quật ngã một khổng lồ trí tuệ. Von Braun mất ngày 16/6/1977. Mấy ngày cuối đời, ông “lẩn mẩn” nhồi mấy quả pháo thăng thiên bằng giấy, tặng cho mấy đứa trẻ cạnh nhà.

                                                       1-6-2013vvv
Nam tước Von Braun

Tạp văn của Nguyễn Phan Hách
      
       Vườn nhà tiến sĩ Von Braun mới nở mấy bông Hồng Nhung. Nắng mai soi  long lanh giọt sương trên cánh, mùi hương từ nhị vàng thoảng bay. Von Braun ngồi bên tách trà bốc khói trầm ngâm ngắm hoa. Ừ, lạ thật, mấy hôm trước, còn không có gì cả, thế mà từ Không đã đến . Những bông hoa đã hiện diện trên đời, đẹp đến lóa mắt. Cây Hồng lấy màu đỏ từ đâu nhỉ, và nhị vàng lấy hương thơm từ đâu?
       Von Braun để ý dưới luống đất, những con kiến nối nhau đi mải miết. Đi. Đi... kiên trì bò. Những đôi chân bé tí mà không bao giờ biết mỏi, đi mãi ngày này tháng khác. Những đôi chân kiến là biểu tượng của kiếp người trên mặt đất mênh mông này, để đi đến một cái đích gì đó.
       Gió thổi nhẹ, những bông Hồng vườn nhà Nam tước rung rinh. Một con bướm vàng nhởn nhơ bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con bướm thật sướng hơn kiến nhiều. Chúng có cánh bay, dập dờn nhẹ nhàng, vỗ một cái bằng trăm ngàn nhịp bò của kiến. Bao giờ cánh bướm là biểu tượng của con người trong không gian. Con người không bò như kiến mà biết bay. Vũ trụ không gian mênh mông như thế này, mà con người cứ cam phận chen chúc bò trên mặt đất chật hẹp. Sao không tung cánh lên vũ trụ. Vũ trụ rộng lớn, vô tận cho con người. ..
       Tiến sĩ Von Braun nhón tay ngắt một cành Hồng. Ối, chiếc gai đâm nhói chảy máu. Cành Hồng đầy gai nhọn. Máu ứa ra đỏ chói như màu bông Hồng. Tiến sĩ khẽ mỉm cười: Để có  bông Hồng - một thành quả cầm trên tay cũng không đơn giản. Đời là vậy...
       Đêm xuống, trăng lên, sương bảng lảng nhuốm vào bông Hồng làm bốc hương ngào ngạt. Von Braun nhìn trăng. Trăng tròn vành vạnh sáng rỡ, và sao có gì thân thuộc như giơ tay với được, bởi mới tuần qua, tên lửa vũ trụ Saturn V kỳ diệu đã đưa con người vượt ngàn vạn dặm , đặt chân lên được mặt trăng, đánh dấu son thành công kỷ nguyên chinh phục vũ trụ của loài người.
       Và bây giờ, ngồi đây, bên  những bông hồng đẫm sương, là một con người – con người nhỏ bé của loài người, chính là Tiến sĩ Nam tước Von Braun, kiến trúc sư trưởng làm nên tên lửa vũ trụ siêu hạng Saturn V, người được mọi người yêu mến gọi là cha đẻ của chương trình du hành vũ trụ Hoa Kỳ.
       Von Braun ngắm trăng tròn phản chiếu trong giọt sương. Một gợn gió nhẹ, giọt sương rơi, mặt trăng cũng vỡ tan. Mọi sự trên đời thường mong manh dễ vỡ như thế. Cuộc đời của Von Braun - Nhà khoa học dù nắm trong tay kỹ thuật thời thượng nhất, cũng đã bao lần mong manh, suýt vỡ. Bao lần tai nạn trong thí nghiệm. Rồi kẻ cầm đầu guồng máy chiến tranh ở Đức Đại chiến II, từng bắt giam ông, và giao hẹn nếu lần này cuộc thí nghiệm tên lửa không thành công, ông sẽ bị xử tử.
       Nếu lần ấy ông chết, ai giám chắc việc lên mặt trăng hôm nay sẽ như thế nào?...
     ... Mấy mươi năm xưa, trên một ngõ nhỏ phố Béc lanh, mọi người nhốn nháo chạy dạt. Một chiếc xe đồ chơi trẻ con nhồi đầy thuốc pháo đang xì khói lao vô định trên đường. Cảnh sát xô lại túm được thủ phạm gây ra trò nghịch ngợm: Cậu bé Von Braun. Cậu đang khoái trí vì trò chơi của mình: thuốc pháo cháy, tạo ra phản lực đẩy xe lao đi.
       Von Braun bị bố xử lý bằng cách gửi đến một trường  nội trú , trên một hòn đảo hẻo lánh. Nhà khoa học vĩ đại trong tương lai học hành thế nào mà bị phê: Không chăm học, hoàn toàn dốt về Toán.
       Bố mẹ còn hy vọng gì đứa con với lời phê như thế. Tuy nhiên, bà mẹ yêu con,  tặng con chiếc kính viễn vọng đắt tiền để con nhìn lên các vì sao. Bà mẹ lãng mạn, mộng mơ. Sự mộng mơ trong tình yêu lại có gì gần với mộng mơ liên quan đến các vì sao.
       Von Braun thích thú cuồng nhiệt khi được ngắm các hành tinh, trong lòng bừng lên khát vọng du hành đến các vì sao.
       ...Bao nhiêu năm trước, tại nước Nga có một thầy giáo làng dạy toán, tai bị điếc, nhưng đã viết cuốn “Khám phá không gian bằng thiết bị phản lực”, và ông thành nhà bác học tiên tri, đặt nền móng ý lý thuyết cho bao nhà khoa học không gian trong đó có Von Braun sau này...
       Bộ máy chiến tranh khổng lồ của cuộc đời đã tóm được cậu bé Von Braun, không để cho cậu “lêu lổng” đốt thuốc pháo phản lực trên đường phố, hay thí nghiệm những tên lửa bay nghiệp dư tự túc tại bãi cỏ thành phố.
       Tạo hóa thật trớ trêu oan nghiệt. Von Braun chỉ muốn chế tạo Tên lửa du hành khám phá không gian, nhưng cuộc đời lại chỉ cho anh  điều kiện vật chất để chế tạo những quả Tên lửa phục vụ chiến tranh. V1, V2 củaVon Braun đã ra đời, không tim, không óc, lao đi trong cuộc đại chiến khủng khiếp nhất  lịch sử nhân loại- Đại chiến II, và điều khủng khiếp tiếp theo, là từ đây, nó khơi mào, mở đầu, làm xuất hiện một loại vũ khí mới, tối thượng, hữu hiệu và thành một át chủ bài trong các chiến lược chiến tranh – cuộc Chiến tranh Tên lửa...
       Con người ngày nay đã chế tạo được những Tên lửa thần thoại, vượt núi, vượt sông,vượt cả đại dương, xuyên cả lục địa, để bắn vào nhau. Mặt đất rộng mênh mông, nhưng bây giờ, con kiến cũng không chạy thoát các tên lửa Tìm Diệt, tên lửa Hành trình được dẫn đường lade, định vị GPS toàn cầu.
       Xưa kia con người đánh nhau bằng đất đá ném. Sau đó biết dùng cung tên. Mũi tên chỉ  đi vài chục mét, giết người ở xa vài chục mét. Rồi con người biết khoan thông mấu đốt ống tre, nhồi diêm sinh làm chất đốt ,bắn viên bi đá đi xa. Đó là khẩu súng đầu tiên của loài người.Sau đó đến Súng Thần công bắn đá, mỗi khẩu là một “ông thần”. Khi mồi lửa phải thắp hương khấn vái cho “thần” bay đi. Rồi con người biết làm súng nòng dài rãnh xoắn cho đạn đồng ra nòng thẳng tắp, chính xác. Đến súng máy, đại liên ,chỉ ngồi một chỗ quét đạn như mưa, làm phá sản căn bản chiến thuật kỵ binh dàn trận hươ gươm xông lên. Đại bác ca nông tầm xa làm đổ xập các pháo đài thành trì kiên cố nhất, và làm từ ngữ “thành trì” chỉ còn nghĩa bóng.
       Đến bây giờ Tên lửa lại là một bước phát triển mới tột đỉnh. Không cái gì, dù ở xa đến đâu, chạy trốn được nó. Chỉ có tên lửa chặn tên lửa trên không mới hóa giải được nhau.
       Các Tên lửa cứ thi nhau “lên đời”, ngày một tân tiến hơn. Cuộc chạy đua không cùng. Và thân phận con người không còn một thứ gì có thể bảo vệ cơ thể, trong khi xưa kia chỉ cần một tấm Mộc là che được gươm giáo. Các nhà khoa học Tên lửa ngày càng “thiên tài” hơn, con người ngày càng không nơi ẩn nấp trước bạo lực...
       Nam tước Von Braun giỏi lắm, khi là người thầy tiên phong chế tạo thành công Tên lửa Hành trình, nhưng hỏi ông có đau lòng?
       Người cổ xưa dùng nguyên tắc phản lực để chế tạo pháo bắn lên trời vui chơi, có ngờ đâu diễn biến ra nông nỗi này...
       Von Braun chỉ thực sự vĩ đại khi ông được là chuyên gia chuyên tâm chế tạo tên lửa khổng lồ, siêu hạng Saturn V đưa được con người lên mặt trăng. Lịch sử loài người ghi nhận điều này...
       ...Tiến sĩ Nam tước Von Braun con người siêu việt, tưởng có thể vượt lên mọi thứ, ai ngờ cũng không thoát khỏi vòng oan nghiệt của tạo hóa. 65 tuổi, còn rất trẻ, nhưng chỉ vài tế bào ung thư bé xíu, đã quật ngã một khổng lồ trí tuệ. Von Braun mất ngày 16/6/1977. Mấy ngày cuối đời, ông “lẩn mẩn” nhồi mấy quả pháo thăng thiên bằng giấy, tặng cho mấy đứa trẻ cạnh nhà.

                                                       1-6-2013vvvvvvvvvvvvvv